Mam song

Mam song

Thứ Tư, 21 tháng 9, 2011

The sound of silence

 Buổi tối ngồi thiền với bài hát the sound of silence, con trai nghe thấy liền chạy đến hỏi: nhạc gì mà kinh thế mẹ? con tưởng ma đánh đàn. Mẹ buồn cười quá cơ, chả tập trung thiền được.

Chân thì vẫn đau, các việc chưa làm cứ thấy sốt ruột. Mai là đến lúc rút tiền, đã dự tính phải gửi ở chỗ nào có lãi suất cao hơn, để số tiền ngỗng vàng của mình chóng nhiều lên, vậy mà chắc cũng ko đi được.

Rồi còn chuyện với người bạn thân. Tôi coi đó là bạn thân của mình, dù là mục đích ban đầu đến với nhau là gì đi nữa. Nhưng hình như mọi chuyện diễn ra không suôn sẻ, tôi không hiểu được bạn mình (và có lẽ bạn tôi cũng không hiểu tôi?), liệu có nên nói ra suy nghĩ của mình? liệu có nên nói chuyện thẳng thắn với nhau? Bạn nghĩ tôi là người thế nào? Tôi không hiểu sao cách xử sự của bạn với mình gần đây không như trước nữa, nó có phải xấu đi không? Gửi email không trả lời, nhắn tin không trả lời.... với lý do là bận?

Thực sự là tôi thấy bối rối, không hiểu chuyện gì xảy ra. Tôi không muốn trách móc, không muốn giận hờn. Cách xấu nhất là không liên lạc nữa? Nhưng không hiểu bạn tôi muốn gì? Có lẽ tình bạn này tồn tại vì 1 lý do thôi? Chúng tôi không còn nói chuyện nhiều, không có cảm giác gần gũi nữa ư? Tôi sẽ phải chuẩn bị tinh thần?

Dù sao tôi vẫn muốn nói chuyện rõ ràng rồi quyết định, một mặt không nghĩ bạn tôi lại thay đổi nhanh vậy, một mặt thì thực tế thể hiện như vậy, tôi buồn lắm. Không muốn suy nghĩ nữa, vì tôi đã nhiều viêc phải nghĩ rồi. Tôi muốn nghĩ về nó một cách tích cực hơn. .Có lẽ lúc nào đó tôi nói ...

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2011

Đúng là giờ mới thấm thía đến sức khỏe, thiếu cái gì là rất khổ, chỉ đau 1 cái chân mà làm gì cũng khó khăn, rất bực vì những việc bình thường làm quá đơn giản mà khi đau thì phải làm đến đổ mồ hôi. Hôm nay cậu đưa cho cái nạng, sau bao ngày mơ ước, thế mà cũng chỉ dùng được 1 tí, có lẽ nhảy lò cò còn nhanh hơn. Lại thương ông bà nữa, đến thăm mà tôi lại không thể bước xuống cầu thang để mở cửa, vậy là chỉ có thể nhìn từ trên xuống, thấy ông bà lại về... Ôi chao, dù sao sáng nay đã cố giặt được chậu quần áo, đã nấu được bữa sáng, chỉ có điều bát đũa chưa rửa, ông bà nội bảo cứ để đấy, thực ra tôi thích tự làm hơn, mà không, thực ra tôi thích được những người rất thân chăm sóc, còn nếu chưa thấy thực sự gần thì thích tự làm. Con trai mà ở nhà thì tôi sai cho nó đủ việc đấy, hi hi, rất là thích khi được con chăm sóc.

Lại nói đến con trai, tôi đã thấy 1 phần của mình trong đó. Ngày trước anh Nam hỏi, tính hay khóc nhè là giống ai? tôi bảo luôn: giống mẹ cháu đấy. Anh ý bảo tôi dũng cảm, vì thường không ai muốn nhận tính xấu của con là giống mình. Nhưng tôi nghĩ khóc nhè có gì đâu mà xấu nhỉ.Nhưng công nhận con trai khóc rất giống tôi, thường khóc không thành tiếng mà chỉ rỉ nước mắt thôi, mà khi khóc lại toàn dấu mà không ai biết. hôm qua lúc con khóc thì nhà đã tắt điện đi ngủ, nhưng linh cảm thế nào tôi lại sờ lên mắt con, thấy đúng 1 vũng nước mắt, rồi lại sực giật mình, sao giống mẹ thế. Dù sao bây giờ mẹ cũng ko khóc nhiều như trước nữa. Cái gối trước đây là nước mắt mẹ thấm ướt sũng, rồi bây giờ lại đến con làm ướt. Nghĩ lại thật là buồn cười. Nhưng nghĩ đến con thật là thương ghê, đó là giọt nước mắt tủi thân đó. Con tôi không ưa nói nặng, chỉ hơi nặng 1 tí đã thế rồi, ấy vậy mà vẫn cứ bảo 'con bị đau mắt'. Cả ngày nghịch như thế, nói năng thì liên tục, chăm sóc mẹ cũng nhiều, khi khóc cũng dấu mẹ, có lẽ cũng là thương mẹ chăng?

Thôi có lẽ tôi lại suy nghĩ nhiều rồi, phải tập trung chuyên môn đã, tranh thủ lúc này làm mấy việc quan trọng mà mãi chưa làm. Còn ngày 30 với Celes này, còn Life Handbook này, hm, phải cố hoàn thành cho xong!

Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2011

Ngày 28: Rộng lượng trong tình cảm

Vậy là chương trình của Celes đã kết thúc. Tôi thì vẫn chưa kết thúc 3 ngày cuối, không sao, quan trọng là mình cũng đã thay đổi được chút ít.

Khi mới nghe từ 'rộng lượng', tôi hiểu là rộng rãi với mọi người, giống như thái độ của 1 bài nào đó đã làm. Tuy nhiên, rộng lượng trong tình cảm thì có khác một chút. Sau nửa ngày thực hành, tôi lại phải xem lại định nghĩa, đó là 'hành động khiến người khác cảm thấy tích cực mà không đòi hỏi nhận được gì'. Người rộng lượng trong tình cảm luôn luôn mang đến hạnh phúc, tình yêu và sự tích cực tới người khác mà không đòi hỏi gì. Họ luôn luôn nghĩ cách làm cho những người xung quanh thấy vui hơn. Họ thích khen tặng, khen thưởng người khác, họ nhận ra năng khiếu người khác, thể hiện sự cám ơn v..v..

Hôm nay tôi đã viết comment cho Celes, cho dù mạng chập chờn. Tôi cũng mua quà cho Ông bà và cậu mợ. Tôi lại mời cậu mợ mai đến nhà ăn bún chả, hi hi. Đặc biệt tôi luôn để ý đến cảm xúc của mình để hướng dẫn con trai một cách hiệu quả nhất. Tôi khen con nhiều hơn, kể cả khi bà 'dán nhãn' con là nhút nhát, 'tồ'. Tôi cũng rất may mắn đã tìm đọc quyển 'the 7 habits of highly effective people' của Steven Covey, trong đó có nhấn mạnh đến giá trị yêu thương. Rất ấn tượng với câu nói: 'Yêu' là động từ chứ không phải tính từ chỉ cảm xúc, bất kể khi tình cảm không còn, khi bị tổn thương, mình vẫn có thể yêu. Và tôi đã áp dụng điều này với chồng. Dành cho nhau yêu thương không phải là điều khó, và có lẽ đó mới là tình yêu chân thật, một tình yêu vô điều kiện. Mình có quyền chọn, vậy sao lại không chọn con đường để mình hạnh phúc chứ? Những gì nằm trong tay mình, mình hoàn toàn chủ động được chứ?

Tôi sẽ thực hành sự rộng lượng này với những người thân,  người bạn đặc biệt của tôi từ bây giờ...