Thật không ngờ trong thời gian qua tôi đã tự cảm nhận được sự thay đổi của mình. Nó nhanh quá khiến tôi nghĩ phải để một thời gian nữa để kiểm chứng. Nói chung, đó là sự tự do, bình an, vui vẻ trong tâm hồn. Nhưng đúng là phải kiểm chứng và theo dõi liên tục.
Hôm nay học khóa học của Blair Singer, thấy quá bình thường, đã thế lại ngồi cạnh một người gọi là giám đốc một trung tâm tiếng Anh, nói quá nhiều những câu chả đâu vào đâu, đã thế lại còn ra vẻ dạy cho tôi phát âm tiếng Anh, bực nhất là lại còn bảo: chị đọc từ 'English' sai rồi (chị đọc từ này ko có chữ S ở sau!!! trời ơi, muốn ngất xỉu, đủ thấy nó chưa đủ trình độ để nghe được chữ S đó thì làm sao nhận xét đúng chứ). Xong rồi lại còn dám chê LL dạy tiếng Anh-Anh ko hay.... Lúc này lòng tự ái lên cao quá, thằng nhãi ranh biết tí tiếng Anh mà lên mặt dạy đời, tôi chả thèm chả thèm tranh luận, giải thích nữa, chả thèm nói mình là ai, nén cục tức mà nói mấy lời cho xong.
Bây giờ là lúc áp dụng được những bài học self-help: nhận biết cảm xúc. Rõ ràng là tôi rất tức giận, khó chịu với kiểu nói huyênh hoang vậy, ngày xưa mình cũng làm nghề này, mình cũng thấy có đồng nghiệp đã dạy tiếng Anh cho khách hàng kiểu thế này, ko biết khách có tâm trạng giống mình ko nhỉ. Họ tự kiêu hay đó là bệnh nghề nghiệp? Làm ở một trung tâm tiếng Anh chắc gì đã giỏi tiếng Anh mà dám dạy người khác vậy? Hay là nó thực sự nhiệt tình muốn dạy người khác?
Theo bài đã học, để trút bỏ cơn giận, tôi thở sâu, lại cười và thầm cảm ơn có người quan tâm đến mình vậy, lại còn dạy học cho mình, và cầu chúc cho trung tâm của 'nó' thành công và có nhiều khách hàng. Relax thôi, tôi thực sự ko cầu chúc trong sự tức giận, tôi đã thiền và gửi lời chúc nó trong sự bình an của tâm hồn...
...Nhìn lại mình thời gian qua và thay đổi bây giờ, tôi thấy rõ nhất là hình ảnh trước đây của tôi là người tiêu cực như thế nào, luôn nhìn vào điểm xấu của người khác và phê bình. Sự tiêu cực đó đã ảnh hưởng rất nhiều đến tôi. Càng suy nghĩ tôi càng thấy mình thật xấu xí không thể tưởng tượng được và việc nhận ra nó là một bước tiến lớn của tôi. Bây giờ tôi đã tập trung vào điểm tốt, suy nghĩ vui vẻ tích cực hơn. Nhiều lúc cứ ngỡ đang ở trên mây, tự hỏi có thực mình hạnh phúc không hay chỉ là một cảm giác nhất thời? Không, thực sự đó là một trạng thái khác hẳn ngày trước, và tôi sẽ tiếp tục để ý, theo dõi, giống như cảm xúc của hôm nay. Nhất định sẽ không cho bất ký cảm xúc gì ảnh hưởng đến sự bình an đang có của tôi...
Tôi rất ấn tượng với câu nói này: Meekness, then, is that strength appropriated when you do not argue, when you do not become angry or boastful and proud, when you do not insist upon having your
rights in a quarrelsome manner. Meekness is the steel of one’s nature.
