Ngày hôm qua và hôm nay đã là ngày kiểm nghiệm bản thân tôi. Tôi đã cố gắng lắng nghe điều gì là phù hợp với mình, cố gắng để có quyết định phù hợp nhất với mình, đi hay không đi?.
Có lẽ bây giờ đã hiểu, và tôi thấy nhẹ nhàng hơn nhiều. Nếu có một người là phù hợp với mình, mọi chuyện sẽ diễn ra rất dễ dàng, rất thoải mái cho cả hai bên. Chuyện gì cũng có thể giải quyết được. Còn nếu thấy vất vả, không thuận lợi thì có lẽ cần xem lại một chút.
Một mối quan hệ mà không thể thỏa thuận một chuyện nhỏ, không tâm sự được tất cả những chuyện riêng tư của mình, rất ít giao tiếp thì có thể sống được không? Tôi nghĩ chỉ cần nói chuyện được thôi thì có thể có một giải pháp nào đó ổn thỏa.
Tôi đã học một điều, mình sẽ không cố làm một cái gì đó mà bản thân còn chưa sẵn sàng, đúng là tôi chưa sẵn sàng, tôi cảm thấy vẫn còn điều gì đó chưa rõ ràng, chưa sáng tỏ, nó không khuyến khích mình đi, ngoài ra, về chuyện cụ thể này, nghĩ lại những lần đã đi thì tôi thấy thật căng thẳng khi loay hoay một mình ở các bến xe, tôi chẳng thích bị hỏi han bất kỳ điều gì khi đang đi lại vì chuyện riêng. Thế thì tôi thích gì? - rất thích được đưa đón, thích được chiều chuộng :). À, xem ra trẻ con ghê. Nhưng đúng là tôi thích thế mà, dù có thể bị cho là người thế nào thì đó là tôi đó. Và tôi có thể từ bỏ ý thích này ko? Hm, Not yet now!
Kể cả phải chấp nhận mất mát những người bạn mình yêu quý, tôi phải là chính mình thôi, kể cả phần của mình là rất xấu! và rồi khi quyết định như vậy, tôi phải chấp nhận nó. Tôi nghĩ nếu mọi việc diễn ra thuận lợi cho cả hai bên thì mối quan hệ là phù hợp, nếu cả hai không thấy thuận tiện thì việc kết thúc cũng là tốt cho cả hai chứ nhỉ? What's the matter here?
Dù sao thì tôi cũng để mở cho các cơ hội lần sau, nếu có thể được, chắc chắn tôi vẫn có thể gặp người đó. Tôi nghĩ tôi vẫn có thể tự đi, khi có cơ hội, khi điều kiện cho phép, một cách thật tự nhiên..
Mam song
Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012
Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2012
How things are going?
Đôi lúc tưởng như mình mạnh mẽ, mình tự kiểm soát được. Tôi đã nghĩ kiểu gì mình cũng ổn, cũng OK. Nhưng quả là những gì có thể chạm vào trái tim thì không gì so sánh được. Nó không phải cảm xúc gì liên quan đến cái tôi nữa. Cái tôi thật là bé nhỏ, tôi đang cố gắng bỏ đi cái tôi để sống hạnh phúc hơn. Và bây giờ đây, có người có thể chạm vào trái tim mình, một người xa lạ, chưa biết mặt, từng là coach của tôi, (mặc dù bây giờ tôi không sử dụng dịch vụ của ông ý nữa) lại gửi một email khiến tôi thấy mình thật cần sự quan tâm làm sao. Tôi đã từng nghĩ tôi vẫn có thể quan tâm đến người khác như hiện tại, mà không hề có ý nghĩ cần sự quan tâm của ai.
Tôi đã lầm. Chỉ là một email thăm hỏi mà tôi xúc động quá, tôi cũng có người quan tâm, có người gửi thư riêng cho mình chứ không phải những thư quảng cáo, những thư forward lại cái gì đó hay, những thư cảm ơn bình thường, hoặc thư của người mà mong mãi ko có. Tôi khóc vì tủi thân ư? Có lẽ gần như vậy,. Tôi biết đây chỉ là việc quan tâm, chăm sóc khách hàng của một người coach, một công việc mà hiện tại tôi đang muốn làm, nhưng rõ ràng nhận được lời thăm hỏi thật thích. Sao mà họ giỏi vậy, cách họ tạo mối quan hệ thật hay. Ước gì tôi cũng làm được như vậy.
... hm, haiz... dù vậy, câu trả lời cho câu hỏi: How things are going? với tôi bây giờ thật khó. Nó giống như câu hỏi của bạn tôi: em đang làm gì? - tôi trả lời, không làm gì cả. Đúng là tôi không thể nói được những gì mình làm, không phải không muốn nói, mà biết nói thể nào để chỉ gói được nội dung trong một câu, trong thời gian qua điện thoại ngắn ngủi?, vậy là câu hợp lý nhất là ko làm gì cả, vì đúng là về mặt chính thức thì tôi đang ko đi làm ở đâu, toàn nghiên cứu học hỏi cho mình
Bây h trả lời bằng email với câu hỏi how things are going? có lẽ là Fine, nothing special, thì cũng chẳng nhiều thông tin lắm. Thực lòng thẳng tưng ra thì tôi thích trả lời là: bây giờ tôi đang sắp làm xong website, tôi thích để sự việc tự nhiên xảy ra và không thích bị thúc đẩy (là phải làm xong cái gì đó) (tự nhiện thấy hơi xấu hổ vì lần trước đã không đạt được mục tiêu như như đã hứa với người coach của mình và góp phần dẫn đến quyết định ko dùng dịch vụ của ông ý nữa).
Ha ha, đúng đấy, để sự việc tự nhiên xảy ra, chuyện khác cũng thế. Tôi thích mọi chuyện được xảy ra tự nhiên, đúng nơi, đúng lúc thì thoải mái làm sao. Ước gì... :)
Tôi đã lầm. Chỉ là một email thăm hỏi mà tôi xúc động quá, tôi cũng có người quan tâm, có người gửi thư riêng cho mình chứ không phải những thư quảng cáo, những thư forward lại cái gì đó hay, những thư cảm ơn bình thường, hoặc thư của người mà mong mãi ko có. Tôi khóc vì tủi thân ư? Có lẽ gần như vậy,. Tôi biết đây chỉ là việc quan tâm, chăm sóc khách hàng của một người coach, một công việc mà hiện tại tôi đang muốn làm, nhưng rõ ràng nhận được lời thăm hỏi thật thích. Sao mà họ giỏi vậy, cách họ tạo mối quan hệ thật hay. Ước gì tôi cũng làm được như vậy.
... hm, haiz... dù vậy, câu trả lời cho câu hỏi: How things are going? với tôi bây giờ thật khó. Nó giống như câu hỏi của bạn tôi: em đang làm gì? - tôi trả lời, không làm gì cả. Đúng là tôi không thể nói được những gì mình làm, không phải không muốn nói, mà biết nói thể nào để chỉ gói được nội dung trong một câu, trong thời gian qua điện thoại ngắn ngủi?, vậy là câu hợp lý nhất là ko làm gì cả, vì đúng là về mặt chính thức thì tôi đang ko đi làm ở đâu, toàn nghiên cứu học hỏi cho mình
Bây h trả lời bằng email với câu hỏi how things are going? có lẽ là Fine, nothing special, thì cũng chẳng nhiều thông tin lắm. Thực lòng thẳng tưng ra thì tôi thích trả lời là: bây giờ tôi đang sắp làm xong website, tôi thích để sự việc tự nhiên xảy ra và không thích bị thúc đẩy (là phải làm xong cái gì đó) (tự nhiện thấy hơi xấu hổ vì lần trước đã không đạt được mục tiêu như như đã hứa với người coach của mình và góp phần dẫn đến quyết định ko dùng dịch vụ của ông ý nữa).
Ha ha, đúng đấy, để sự việc tự nhiên xảy ra, chuyện khác cũng thế. Tôi thích mọi chuyện được xảy ra tự nhiên, đúng nơi, đúng lúc thì thoải mái làm sao. Ước gì... :)
Thứ Tư, 21 tháng 3, 2012
Right time, right place
Đúng nơi, đúng lúc, tôi sẽ thể hiện đúng mình
đúng nơi, đúng lúc, mọi chuyện có thể xảy ra
đúng nơi, đúng lúc, tôi luôn tự hào
đúng nơi, đúng lúc, vì đó là con người tôi
so dear, rồi sẽ có lúc đúng nơi, đúng lúc
would you mind ....?
đúng nơi, đúng lúc, mọi chuyện có thể xảy ra
đúng nơi, đúng lúc, tôi luôn tự hào
đúng nơi, đúng lúc, vì đó là con người tôi
so dear, rồi sẽ có lúc đúng nơi, đúng lúc
would you mind ....?
Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2012
Tết
Tết năm nay của mình thật đáng yêu. Thích nhất là được ở nhà một mình, làm bất kỳ thứ gì mình thích. Đặc biệt nữa là đã giảm thiểu được khá nhiều thủ tục cúng lễ so với mọi năm. Được cái bây giờ mình có quyền quyết định mọi việc, nên, hí hí, muốn làm gì thì làm :))
Năm nay rất khác mọi năm. Giao thừa ko còn thích đi lễ chùa nữa, đến sáng mùng 1 thì chọn đi chùa mới, ko đến chùa gần nhà nữa. Mùng 2 thăm bác Bình, già rồi nên quên quên nhớ nhớ, nhưng nhắc đến Yên là nói luôn, 'nó chăm học lắm', hí, 'nó cũng được đấy'. Mừng quá là bác vẫn còn nhớ mấy thứ... cần nhớ :). Mùng 3 chúc tết hàng xóm, nghe chú Thiện giảng giải về bức tranh Phật, lúc nghe thì hay, đến lúc về lại quên hết, chả nhớ Ông Phật nào với Ông Phật nào nữa, mỗi Ông có một chức năng, chịu thôi. Tuy nhiên đời sống tâm linh của mình xem ra cũng có duyên đấy nhỉ, có phải ai chú ý cũng nói như thế đâu. Mỗi tội phần tiếp thu thì còn hơi hạn chế, nhưng với mình thế cũng được rồi.
Mùng 4 thì lại được chiều chuộng bản thân, xem được part 1 phim Breakfast at Tiffany's, trong đó có diễn viên yêu thích Audrey Hepburn, tiếc là download part 2 mãi chả được. Có lẽ lần sau phải phần đấu để được xem phim ý hoàn chỉnh hơn. Mùng 5 thì nhận được email động viên của coach Richard, 'you are on the right track', thấy vui và yên tâm. Ông ý đã khuyên mình nên dùng máy tính ít thôi và tập trung làm 1 thứ mỗi lúc thôi. Hừm, có lẽ mình cũng hơi tham lam, lúc nào mà không đang làm cái gì là thấy phí thời gian, nói chuyện phiếm cũng thấy phí thời gian nên Tết này chả thích đi đâu, thằng Long rủ đi chúc Tết với lớp là phải kiếm cớ bận, hừm, ở nhà thích hơn. Không biết điều này có negative quá không nhỉ, nhưng ai bảo ở một mình là không vui, chắc gì có nhiều người mà đã vui? mà suy nghĩ này của tôi còn được bao lâu, biết đâu về sau mình thay đổi?
À Tết này mừng là đôi nhà Tuấn Anh-Minh đã làm lành, thấy phấn khởi quá. Chúc cho đôi nhà ấy vui cả năm, nhẹ cả người. Thế thôi, vậy là một cái Tết làm nhiếu thứ phết rồi, có nhiều tin vui, rất tự tin đón chào năm mới, Happy New Year! la la la...
Mà chỉ còn một điều, có người tôi không gặp được, và có nhớ vào lúc Xuân về. Tôi chúc cho bạn tôi và gia đình đầm ấm, làm ăn phát đạt và mọi điều bình an. Nếu còn duyên thì sẽ còn gặp lại, tôi tin việc gì xảy ra cũng có lý của nó, người nào đến với cuộc đời mình cũng là duyên rồi, có ở lại được với nhau không cũng là duyên. Thôi kệ, tôi sẽ cố gắng không suy nghĩ nhiều làm gì. Om Shanti Namaste.
Năm nay rất khác mọi năm. Giao thừa ko còn thích đi lễ chùa nữa, đến sáng mùng 1 thì chọn đi chùa mới, ko đến chùa gần nhà nữa. Mùng 2 thăm bác Bình, già rồi nên quên quên nhớ nhớ, nhưng nhắc đến Yên là nói luôn, 'nó chăm học lắm', hí, 'nó cũng được đấy'. Mừng quá là bác vẫn còn nhớ mấy thứ... cần nhớ :). Mùng 3 chúc tết hàng xóm, nghe chú Thiện giảng giải về bức tranh Phật, lúc nghe thì hay, đến lúc về lại quên hết, chả nhớ Ông Phật nào với Ông Phật nào nữa, mỗi Ông có một chức năng, chịu thôi. Tuy nhiên đời sống tâm linh của mình xem ra cũng có duyên đấy nhỉ, có phải ai chú ý cũng nói như thế đâu. Mỗi tội phần tiếp thu thì còn hơi hạn chế, nhưng với mình thế cũng được rồi.
Mùng 4 thì lại được chiều chuộng bản thân, xem được part 1 phim Breakfast at Tiffany's, trong đó có diễn viên yêu thích Audrey Hepburn, tiếc là download part 2 mãi chả được. Có lẽ lần sau phải phần đấu để được xem phim ý hoàn chỉnh hơn. Mùng 5 thì nhận được email động viên của coach Richard, 'you are on the right track', thấy vui và yên tâm. Ông ý đã khuyên mình nên dùng máy tính ít thôi và tập trung làm 1 thứ mỗi lúc thôi. Hừm, có lẽ mình cũng hơi tham lam, lúc nào mà không đang làm cái gì là thấy phí thời gian, nói chuyện phiếm cũng thấy phí thời gian nên Tết này chả thích đi đâu, thằng Long rủ đi chúc Tết với lớp là phải kiếm cớ bận, hừm, ở nhà thích hơn. Không biết điều này có negative quá không nhỉ, nhưng ai bảo ở một mình là không vui, chắc gì có nhiều người mà đã vui? mà suy nghĩ này của tôi còn được bao lâu, biết đâu về sau mình thay đổi?
À Tết này mừng là đôi nhà Tuấn Anh-Minh đã làm lành, thấy phấn khởi quá. Chúc cho đôi nhà ấy vui cả năm, nhẹ cả người. Thế thôi, vậy là một cái Tết làm nhiếu thứ phết rồi, có nhiều tin vui, rất tự tin đón chào năm mới, Happy New Year! la la la...
Mà chỉ còn một điều, có người tôi không gặp được, và có nhớ vào lúc Xuân về. Tôi chúc cho bạn tôi và gia đình đầm ấm, làm ăn phát đạt và mọi điều bình an. Nếu còn duyên thì sẽ còn gặp lại, tôi tin việc gì xảy ra cũng có lý của nó, người nào đến với cuộc đời mình cũng là duyên rồi, có ở lại được với nhau không cũng là duyên. Thôi kệ, tôi sẽ cố gắng không suy nghĩ nhiều làm gì. Om Shanti Namaste.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
