Ngày hôm qua và hôm nay đã là ngày kiểm nghiệm bản thân tôi. Tôi đã cố gắng lắng nghe điều gì là phù hợp với mình, cố gắng để có quyết định phù hợp nhất với mình, đi hay không đi?.
Có lẽ bây giờ đã hiểu, và tôi thấy nhẹ nhàng hơn nhiều. Nếu có một người là phù hợp với mình, mọi chuyện sẽ diễn ra rất dễ dàng, rất thoải mái cho cả hai bên. Chuyện gì cũng có thể giải quyết được. Còn nếu thấy vất vả, không thuận lợi thì có lẽ cần xem lại một chút.
Một mối quan hệ mà không thể thỏa thuận một chuyện nhỏ, không tâm sự được tất cả những chuyện riêng tư của mình, rất ít giao tiếp thì có thể sống được không? Tôi nghĩ chỉ cần nói chuyện được thôi thì có thể có một giải pháp nào đó ổn thỏa.
Tôi đã học một điều, mình sẽ không cố làm một cái gì đó mà bản thân còn chưa sẵn sàng, đúng là tôi chưa sẵn sàng, tôi cảm thấy vẫn còn điều gì đó chưa rõ ràng, chưa sáng tỏ, nó không khuyến khích mình đi, ngoài ra, về chuyện cụ thể này, nghĩ lại những lần đã đi thì tôi thấy thật căng thẳng khi loay hoay một mình ở các bến xe, tôi chẳng thích bị hỏi han bất kỳ điều gì khi đang đi lại vì chuyện riêng. Thế thì tôi thích gì? - rất thích được đưa đón, thích được chiều chuộng :). À, xem ra trẻ con ghê. Nhưng đúng là tôi thích thế mà, dù có thể bị cho là người thế nào thì đó là tôi đó. Và tôi có thể từ bỏ ý thích này ko? Hm, Not yet now!
Kể cả phải chấp nhận mất mát những người bạn mình yêu quý, tôi phải là chính mình thôi, kể cả phần của mình là rất xấu! và rồi khi quyết định như vậy, tôi phải chấp nhận nó. Tôi nghĩ nếu mọi việc diễn ra thuận lợi cho cả hai bên thì mối quan hệ là phù hợp, nếu cả hai không thấy thuận tiện thì việc kết thúc cũng là tốt cho cả hai chứ nhỉ? What's the matter here?
Dù sao thì tôi cũng để mở cho các cơ hội lần sau, nếu có thể được, chắc chắn tôi vẫn có thể gặp người đó. Tôi nghĩ tôi vẫn có thể tự đi, khi có cơ hội, khi điều kiện cho phép, một cách thật tự nhiên..
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét