Mam song

Mam song

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011

Ngày 24: Nhìn lại những việc không tốt đã làm trong quá khứ và xin lỗi


Hiện tại tôi không nhớ đầy đủ và chính xác những gì tôi đã làm sai trong quá khứ mà có liên quan đến người khác. Thôi cứ bắt đầu từ hồi bé tí trước đã. Nhớ hồi lớp 2 tôi đã lấy trộm giấy thấm của bạn Đoàn, cũng tầm thời gian đó tôi đã cố tình lật đỗ mẹt đỗ mà mẹ bạn Ngọc phơi ở bức tường ngăn giữa nhà tôi và nhà Ngọc, gây ra mâu thuẫn giữa 2 gia đình. Hồi đi học ĐH tôi đã đi cùng bạn Vân từ trường về, vậy mà tôi cứ đi 1 mình, không quan tâm đến bạn ý đi đằng sau, cuối cùng là về thẳng mà không chào tạm biệt, về sau Vân trách tôi là nhỡ Vân trên đường bị tai nạn thì sao? Quả thực tôi là người thật vô tâm. Rồi lại chuyện với Yến khi đã lấy chồng, tôi hứa sẽ đến nhà rồi đi chơi cùng nhưng sau lần hứa ấy tôi biệt tăm biệt tích, có lẽ Yến giận nên không hề liên lạc lại với tôi. Còn tôi thì sau lần đó lại có bầu nên cũng ko liên lạc gì với Yến nữa… Rồi còn nhiều lỗi mà tôi mắc phải.

Yêu cầu ngày hôm nay của tôi là xin lỗi những người đó, chỉ cần xin lỗi 1 người thôi nhưng tôi sẽ cố gắng liên lạc với càng nhiều người càng tốt xem có được không.

...Vậy là tôi đã gửi email cho Ngọc và Đoàn rồi, gọi điện cho Vân nhưng ko gặp, tôi không gọi cho Yến nữa. Thấy ko cần thiết. Nghĩ cứ thấy buồn cười, chuyện từ ngày xửa ngày xưa chả ai nhớ nữa ý chứ. Có lẽ tôi nhớ dai? Ý nghĩa của bài tập hôm nay có lẽ để trút đi nhưng tâm sự nặng nề, những tội lỗi khiến mình không thể bình an? Khi đã trút được rồi thì người mình sẽ nhẹ nhàng? Có lẽ vậy, ít ra mỗi khi contact mọi người tôi thấy mình open hơn, mối quan hệ sẽ tốt hơn. Đây là thư mà tôi đã gửi cho Đoàn và Ngọc, và cả trả lời của họ nữa, câu chuyện cũng thú vị đấy chứ?

1. Đoàn:
Hi Đoàn,

Hôm nay tớ ngồi nhớ lại những điều tớ đã làm từ ngày xưa, có 1 việc mà tớ rất xấu hổ. Không biết Đoàn có nhớ không nhưng với tớ thì vẫn nhớ, dù chuyện này là bí mật của tớ nhưng tớ vẫn cứ nói để tư tưởng thoải mái, hi hi.


Tớ nhớ hồi lớp 2 ý, lúc còn học ở trường Đảng, tớ thấy ấy có giấy thấm rất đẹp mà tớ thì không có. Thế là tớ đã lấy trộm đấy. Về sau bị phát hiện, bị bố mẹ đánh cho nhừ tử. Ko nhớ là tớ có trả ấy không, chuyện về sau thế nào nhưng sự việc đó để lại dấu ấn khá lớn. Kể từ đó tớ thề là không bao giờ làm điều gì gian dối, việc đó làm tớ xấu hổ rất lâu.


Đến bây h còn gặp lại ấy, có thể Đoàn chẳng nhớ, nhưng tớ cứ xin lỗi chuyện từ hồi bé tí đấu nhé
 . Mà Đoàn có còn nhớ tí gì ko nhỉ?

Và Đoàn đã trả lời:
Heee, chuyn hay thế bây giờ mới kể sao Yên? Tớ thấy thật là một kỷ niệm quá đẹp. May mà có cái giấy thấm để Yên nhớ đến tớ, phải cảm ơn cái giấy thấm mới được. Từ chuyện của Yên mình nẩy ra ý nghĩ, nên lập thành một chuyên mục ghi chép lại các kỷ niệm thời học sinh của 9G bây giờ mới tiết lộ để mọi người cùng ôn lại và chia sẻ. Hôm nào họp lớp mình phải đề xuất với BTC mới được:))

Chúc vui vẻ!

2. Ngọc:
Hi Ngọc,

Hôm nay tự nhiên lại nghĩ đến chuyện ngày xưa. Có lẽ tớ phải nói với Ngọc vì nếu không nói thì cảm giác tội lỗi vẫn còn ở trong tớ đến tận bây giờ

Nhớ cái hồi học cấp 1 ý, nhà mình vẫn cạnh nhau, tuy nhiên hình như 2 bà mẹ lại không ưa nhau (nhưng mình cũng ko biết lý do làm sao). Tuy nhiên tớ cũng là người góp phần làm cho 2 người càng ghét nhau thêm thì phải.

Chuyện tớ còn nhớ là thế này, có 1 hôm mẹ Ngọc phơi đỗ bằng cái mẹt ở bên bức tường ngăn, cái mẹt to nên nó chòi sang nhà tớ. Thế là đúng buổi trưa, lúc mọi người trong nhà hết, tớ lấy 1 cái que dài rồi hất luôn cái mẹt ý khiến tất cả đỗ phơi trong đó đổ hết. Sau đó tớ lại trốn vào 1 chỗ. Hồi đó không ai biết tớ là thủ phạm, mẹ Ngọc chắc nghĩ đó là tại con chim nó ăn rồi làm đổ?

Tuy nhiên chuyên đó tớ vẫn nhớ đến bây giờ và tớ gửi lời xin lỗi mẹ Ngọc nhé, hic hic. Chúc bác luôn mạnh khỏe và chúc Ngọc càng thành đạt.

Have a nice day!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét